Ký ức vẫn cứ hiện về nguyên vẹn trong nó. Nó phải làm sao bây giờ? Quên tưởng dễ nhưng sao mà khó quá anh à. Nó cứ tự dằn vặt mình, khổ sở. Nó khóc, khóc để cho ký ức kia theo dòng nước mắt rơi xuống và nhạt nhòa đi. Nhưng vô ích...
Nó chẳng thể nào quên những gì anh đã nói với nó, tất cả vẫn hiện hữu trong tâm trí của nó. Nó miên man trong những suy nghĩ rồi chợt sững lại trước một câu nói mà anh đã nói với nó. Câu nói đã khiến nó chẳng còn biết phải nói gì ngoài sự im lặng. Nó còn nhớ, lúc đó nó đã muốn khóc, khóc thật nhiều nhưng lại không thể nào bật khóc được. Nó không muốn anh nhìn thấy sự yếu đuối của nó. Nó thấy tim mình đau nhói. Nó đã suy nghĩ rất nhiều về những gì nó muốn nói với anh vào ngày hôm đó nhưng cuối cùng chẳng nói được gì cả, anh đã không cho nó cơ hội để nói. Nó đành giữ tất cả cho riêng mình và câm lặng.
Nó thu mình vào trong vỏ ốc xấu xí, cuộc sống của nó bây giờ là một chuỗi dài những ngày buồn, tâm hồn nó chẳng lúc nào bình yên cả. Nó cứ đi về thui thủi một mình, lặng lẽ, chẳng buồn nói cười với ai. Nó nhớ anh, nhớ rất nhiều. Nó muốn được anh ôm vào lòng, vỗ về yêu thương nó. Ngày nào nó cũng chờ điện thoại và những tin nhắn của anh dù nó biết rằng anh sẽ chẳng bao giờ còn nhớ đến nó. Nó muốn gọi điện thoại để được nghe giọng nói của anh nhưng để làm gì và biết nói gì. Chẳng lẽ nào lại nói với anh rằng nó nhớ anh, nó yêu anh sao? Điều đó có ý nghĩa gì với anh và với nó nữa sao? Nó biết rằng nó thật ngốc khi cứ mãi giam hãm mình trong ký ức. Lời nói của anh lại văng vẳng bên tai nó, cảm giác thật chênh vênh. Đau lòng...
Nó đã tưởng rằng nó sẽ chẳng bao giờ có thể rơi thêm một giọt nước mắt nào vì anh nữa, nó tưởng rằng hình ảnh của anh đã phai mờ trong nó. Nhưng không, tất cả vẫn còn đó, anh vẫn tồn tại trong tận sâu thẳm trái tim và tâm hồn nó. Ký ức buồn.
Tìm kiếm Blog này
Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010
Giá như cậu quên
Đã nửa năm kể từ ngày tớ chính thức nói lời chia taycậu. Tuy vậy, tớ vẫn âm thầm dõi theo cậu và nhận ra rằng, hình như, cậu chưa quên được tớ...
Tim tớ bỗng dưng đau nhói, không cách nào lý giải được. Tại sao chứ? Giá như cậu quên tớ đi, để tớ thanh thản, để tớ tập quen dần với cuộc sống thiếu cậu... Vậy mà, thấy tâm trạng cậu vẫn không tốt, tớ trào dâng một cảm giác ân hận... Cậu à...
Tớ không còn tình cảm với cậu. Đó là điều tớ hoàn toàn khẳng định. Nhưng lý trí của tớ vẫn còn hai chữ "trách nhiệm". Và, thật không đành lòng khi thấy cậu vì tớ mà xuống tinh thần trầm trọng như thế. Tớ cảm thấy có lỗi, một sự dằn vặt khôn nguôi... Tớ có đáng để cậu phải thế đâu. Hơn nữa, mọi chuyện đã rồi, níu kéo thì ích lợi gì, chúng ta đã chia tay, đó là một sự thật rõ ràng...
Tớ còn nhớ rất rõ diễn biến tình cảm giữa hai chúng ta: Ban đầu là "oan gia", về sau mến nhau, tình cảm phát triển cao hơn, chính thức thành một cặp, một vài mâu thuẫn nhỏ xuất hiện, nhiều xích mích nhỏ gộp lại thành lỗ hổng to, thế là tình cảm như một viên pha lê vuột khỏi tầm tay, rơi xuống đất, vỡ vụn. Đường ai nấy đi... Dù muốn dù không, cậu hãy cùng tớ nghĩ về "quá trình" dài đằng đẵng ấy, sau đó chúng ta phân tích để cùng giải thoát cho cả hai, được không?
Cậu thích tớ trước, nhưng điều đó không có nghĩa là tớ đến với cậu chỉ vì tớ "cảm động". Tớ cũng thích cậu thật sự, và chúng ta đến với nhau như một điều vốn dĩ. Tớ chủ động chia tay cũng có nỗi khổ tâm riêng, cậu à. Và, cậu có nghĩ rằng cậu cũng có một phần lỗi?
Cách đây 10 tháng, chúng ta bắt đầu có những điểm không hợp nhau, và hầu như mọi chuyện đều do cậu "khơi mào", "châm lửa". Từ việc cậu giận tớ vì những điều vô lý cho đến việc hời hợt khi trò chuyện. Tớ cố nhẫn nhịn hết mức vì nghĩ rằng, chắc tính khí cậu bất thường trong thời điểm ấy thôi, và cậu sẽ dịu lại... Nhưng không...
Hầu như mọi điều tớ làm cho cậu đều bị bắt bẻ. Quà handmade tớ làm bằng tất cả tấm lòng, vậy mà đáp lại là một cái tặc lưỡi, sau đó món quà "thất lạc" nơi nào, hay chính cậu tự vứt nó đi? Khi tớ hỏi han, quan tâm, cậu cho rằng tớ "nhăng cuội", và rồi phớt lờ, tiếp tục làm những việc của mình. Cậu có biết lúc ấy tớ tức giận lắm không? Dường như tớ không kiềm chế cảm xúc được nữa...
Dần dà, tớ phát hiện ra tình cảm tớ dành cho cậu hao mòn dần, ít đi dần. Tớ đã quen với sự hững hờ nơi cậu, và không cố công vun đắp nữa, vì cậu cũng sẽ đạp đổ mọi nỗ lực của tớ mà thôi... Chúng ta liên lạc ít đi, không còn chia sẻ như xưa...
Tớ như một quả bom hẹn giờ, chỉ cần đúng thời điểm sẽ bùng nổ. Và chính cậu đã châm ngòi cho quả bom ấy, tại thời điểm đó, khi tớ vô tình bắt gặp cậu khá "tình tứ" với anh chàng lớp trên, và cả hai nắm tay nhau rất "vô tư", y như thể tớ chẳng tồn tại trên đời. Sự phẫn uất khiến tim tớ tan nát, và tớ nhận ra tớ chẳng còn chút tình cảm gì dành cho cậu nữa. Tớ cũng chẳng cần gì ở cậu. Vậy nên, tớ chủ động chia tay.
Thời gian đầu, tớ đau khổ cùng cực, vì lẽ gì chẳng rõ. Chia tay ai mà không xót xa? Vậy nên có thể đó chỉ là "cảm giác ảo", hoặc tớ đau vì tình cảm chân thành bị chà đạp. Nhưng rồi bốn tháng sau, tớ tìm được một tình yêu đích thực, và tớ hạnh phúc.
Cậu thì khác. Khi còn quen nhau, cậu không biết trân trọng tình cảm. Vậy mà chia tay xong, cậu lại tự làm khổ mình bằng cách tự giày vò bản thân. Cậu hối hận vì đã đánh mất tớ. Nhưng, cậu hãy nhớ lại đi, không phải bỗng dưng mà tớ "bye bye" cậu, đúng không? Lỗi không phải do tớ, mà ở cách cư xử nơi cậu. Hoặc lỗi ở cả hai, khi không kiểm soát được những điều "vô lý"...
Hiện tại, nhìn thần sắc của cậu, tớ quặn đau, vì cảm giác tội lỗi nhiều hơn là tình cảm thật. Giá như ngày trước cậu bớt sốc nổi, giá như khi xưa tớ có lòng vị tha, thì đâu có kết cuộc thế này... Có phải cậu đang nghĩ như thế?
Cậu à, vùi chôn quá khứ đi. Đôi khi chính nhờ việc này mà cậu trưởng thành hơn và có thêm kinh nghiệm sống. Chuyện tình cảm còn tuỳ thuộc vào "định mệnh" nữa, không thể gượng ép được cậu à... Tớ sẽ luôn dõi theo cậu và giúp cậu nếu có thể... Mạnh mẽ lên!
Tim tớ bỗng dưng đau nhói, không cách nào lý giải được. Tại sao chứ? Giá như cậu quên tớ đi, để tớ thanh thản, để tớ tập quen dần với cuộc sống thiếu cậu... Vậy mà, thấy tâm trạng cậu vẫn không tốt, tớ trào dâng một cảm giác ân hận... Cậu à...
Tớ không còn tình cảm với cậu. Đó là điều tớ hoàn toàn khẳng định. Nhưng lý trí của tớ vẫn còn hai chữ "trách nhiệm". Và, thật không đành lòng khi thấy cậu vì tớ mà xuống tinh thần trầm trọng như thế. Tớ cảm thấy có lỗi, một sự dằn vặt khôn nguôi... Tớ có đáng để cậu phải thế đâu. Hơn nữa, mọi chuyện đã rồi, níu kéo thì ích lợi gì, chúng ta đã chia tay, đó là một sự thật rõ ràng...
Tớ còn nhớ rất rõ diễn biến tình cảm giữa hai chúng ta: Ban đầu là "oan gia", về sau mến nhau, tình cảm phát triển cao hơn, chính thức thành một cặp, một vài mâu thuẫn nhỏ xuất hiện, nhiều xích mích nhỏ gộp lại thành lỗ hổng to, thế là tình cảm như một viên pha lê vuột khỏi tầm tay, rơi xuống đất, vỡ vụn. Đường ai nấy đi... Dù muốn dù không, cậu hãy cùng tớ nghĩ về "quá trình" dài đằng đẵng ấy, sau đó chúng ta phân tích để cùng giải thoát cho cả hai, được không?
Cậu thích tớ trước, nhưng điều đó không có nghĩa là tớ đến với cậu chỉ vì tớ "cảm động". Tớ cũng thích cậu thật sự, và chúng ta đến với nhau như một điều vốn dĩ. Tớ chủ động chia tay cũng có nỗi khổ tâm riêng, cậu à. Và, cậu có nghĩ rằng cậu cũng có một phần lỗi?
Cách đây 10 tháng, chúng ta bắt đầu có những điểm không hợp nhau, và hầu như mọi chuyện đều do cậu "khơi mào", "châm lửa". Từ việc cậu giận tớ vì những điều vô lý cho đến việc hời hợt khi trò chuyện. Tớ cố nhẫn nhịn hết mức vì nghĩ rằng, chắc tính khí cậu bất thường trong thời điểm ấy thôi, và cậu sẽ dịu lại... Nhưng không...
Hầu như mọi điều tớ làm cho cậu đều bị bắt bẻ. Quà handmade tớ làm bằng tất cả tấm lòng, vậy mà đáp lại là một cái tặc lưỡi, sau đó món quà "thất lạc" nơi nào, hay chính cậu tự vứt nó đi? Khi tớ hỏi han, quan tâm, cậu cho rằng tớ "nhăng cuội", và rồi phớt lờ, tiếp tục làm những việc của mình. Cậu có biết lúc ấy tớ tức giận lắm không? Dường như tớ không kiềm chế cảm xúc được nữa...
Dần dà, tớ phát hiện ra tình cảm tớ dành cho cậu hao mòn dần, ít đi dần. Tớ đã quen với sự hững hờ nơi cậu, và không cố công vun đắp nữa, vì cậu cũng sẽ đạp đổ mọi nỗ lực của tớ mà thôi... Chúng ta liên lạc ít đi, không còn chia sẻ như xưa...
Tớ như một quả bom hẹn giờ, chỉ cần đúng thời điểm sẽ bùng nổ. Và chính cậu đã châm ngòi cho quả bom ấy, tại thời điểm đó, khi tớ vô tình bắt gặp cậu khá "tình tứ" với anh chàng lớp trên, và cả hai nắm tay nhau rất "vô tư", y như thể tớ chẳng tồn tại trên đời. Sự phẫn uất khiến tim tớ tan nát, và tớ nhận ra tớ chẳng còn chút tình cảm gì dành cho cậu nữa. Tớ cũng chẳng cần gì ở cậu. Vậy nên, tớ chủ động chia tay.
Thời gian đầu, tớ đau khổ cùng cực, vì lẽ gì chẳng rõ. Chia tay ai mà không xót xa? Vậy nên có thể đó chỉ là "cảm giác ảo", hoặc tớ đau vì tình cảm chân thành bị chà đạp. Nhưng rồi bốn tháng sau, tớ tìm được một tình yêu đích thực, và tớ hạnh phúc.
Cậu thì khác. Khi còn quen nhau, cậu không biết trân trọng tình cảm. Vậy mà chia tay xong, cậu lại tự làm khổ mình bằng cách tự giày vò bản thân. Cậu hối hận vì đã đánh mất tớ. Nhưng, cậu hãy nhớ lại đi, không phải bỗng dưng mà tớ "bye bye" cậu, đúng không? Lỗi không phải do tớ, mà ở cách cư xử nơi cậu. Hoặc lỗi ở cả hai, khi không kiểm soát được những điều "vô lý"...
Hiện tại, nhìn thần sắc của cậu, tớ quặn đau, vì cảm giác tội lỗi nhiều hơn là tình cảm thật. Giá như ngày trước cậu bớt sốc nổi, giá như khi xưa tớ có lòng vị tha, thì đâu có kết cuộc thế này... Có phải cậu đang nghĩ như thế?
Cậu à, vùi chôn quá khứ đi. Đôi khi chính nhờ việc này mà cậu trưởng thành hơn và có thêm kinh nghiệm sống. Chuyện tình cảm còn tuỳ thuộc vào "định mệnh" nữa, không thể gượng ép được cậu à... Tớ sẽ luôn dõi theo cậu và giúp cậu nếu có thể... Mạnh mẽ lên!
Mẹo nhỏ để kô bị xa mặt cách lòng
Xa mặt cách lòng, đây chính là nguyên nhân khiến nhiều couples bình thường yêu nhau là thế, nhưng chỉ cần một người đi du học hay công tác đến nơi khác thật xa khoảng vài tháng là trục trặc khủng khiếp. Đừng vội cuống lên như thế, hai bạn có thể thu ngắn khoảng cách với những bí kíp đơn giản nhưng hiệu quả nè!
Thành thật với tình yêu
Nói thì dễ nhưng việc nói thẳng nói thật những suy nghĩ của mình với ai kia là một chuyện không đơn giản chút nào? Bạn mệt mỏi, quá cô đơn hay việc xa nhau khiến bạn cảm thấy chán nản và muốn chia tay? Bạn có tin vào tình yêu của hai người không? Nếu bạn thật sự muốn cùng ai kia thu ngắn khoảng cách địa lý thì hãy cùng bàn bạc nhé. Đừng bao giờ bắt mình (và cả ai kia nữa) phải gồng mình chịu đựng những rắc rối từ việc không hiểu nhau nhé. Tình yêu có thể biến thành xiềng xích rất khó chịu đấy.
Sắp xếp và cân đối giờ giấc
Với những đôi xa nhau, đặc biệt là những couples du học thì giờ giấc cũng là một vấn đề to oành. Giờ người này ngủ thì người kia thức và ngược lại. Chính sự lệch tông này khiến các đôi ít có dịp nói chuyện với nhau. Vì vậy, hãy chủ động thu xếp thời khóa biểu và dành cho ai kia một thời gian ưu tiên. Đừng để đối phương phải chờ mòn mỏi cho đến khi bạn party chán chê mới online để trò chuyện với nhau nhé. Webcam sẽ giúp hai bạn nhìn thấy nhau mỗi ngày. Yahoo messenger, skype… có chức năng chat voice… Các bạn tha hồ t8m mà không lo cuối tháng bill điện thoại cao ngất ngưởng nữa nhé.
Tích cực sử dụng Icon khi chat...
Lên kế hoạch để gặp nhau
Ở xa đồng nghĩa với việc không được gặp nhau thường xuyên. Vì vậy, tình cảm cũng dễ dàng gặp nhiều rắc rối. Nếu có thể, hãy lên kế hoạch gặp nhau trực tiếp. Đó có thể là một chuyến du lịch chung, một dịp về thăm nhà… Đồng ý là sẽ hơi đắt đỏ một chút đấy, nhưng bạn hoàn toàn có thể lập plan trước và để dành từ từ cơ mà. Đừng để tình yêu héo rũ chỉ vì sợ tốn một ít tiền thôi nhé.
Hạ nhiệt các cuộc cãi vã
Nói chuyện trực tiếp bao giờ cũng dễ dàng hơn vì hai bên có thể nhìn sắc mặt của nhau và gia giảm mức độ căng thẳng. Nhưng chat chit thì bạn khó mà hiểu được thái độ của đối phương dẫn đến hiểu lầm rồi giận dỗi chỉ vì những vấn đề cỏn con là chuyện cơm bữa. Vì vậy, hai bạn nên bình tĩnh nói chuyện từ đầu, làm rõ những chi tiết bé tí teo vì chúng rất có thể là ngòi nổ cho những trận chiến rắc rối. Đừng dọa chia tay mỗi khi cãi vả, cực kì phản tác dụng đấy. Hít thở sâu cùng một giọng nói điềm đạm sẽ giúp bạn giải tỏa cơn tức giận đang đeo bám mình.
Điều bất ngờ ngọt ngào
Gần nhau cần lãng mạn. Khi ở xa nhau thì gia vị lãng mạn này còn cần nhiều hơn gấp bội. Bạn có thể đặt hoa để bất ngờ tặng cho ai kia, nhờ một người quen nào đó giúp bạn chuyển một món quà xinh xinh. Bạn cũng có thể tặng e-card (miễn phí và cực nhanh) với những tin nhắn siêu đáng yêu. "Ai đó" sẽ ngất ngây vì hạnh phúc đấy.
Đừng quên chia sẻ
Vì hai người ở xa nhau nên không thể nào biết tất những gì đang xảy ra với người kia. Một số couples vì mải mê học tập, làm việc, cộng với việc lười chat, ngại nói nên chẳng chịu update cho người yêu biết tình hình của mình, lâu dần họ tự gạt người yêu khỏi cuộc sống hằng ngày. Đừng tự giết chết tình yêu như thế nhé. Bạn có thể kể với "ai đó" tất tật mọi chuyện của mình. Đừng nghĩ rằng chúng vô vị hoặc "có nói cũng chẳng giải quyết được gì" nhé. Dù ai kia không thể trực tiếp giúp bạn xử lí mọi rắc rối nhưng được chia sẻ cùng người yêu cũng là một điều cực kì quý giá rồi.
... và luôn nghĩ về người í với nụ cười trên môi.
Tập trung cho tương lai
Đừng chỉ buồn vì ngày hôm nay và ngày mai hai bạn xa nhau. Sự ngăn cách này chỉ là tạm thời và cả hai hãy dành thật nhiều tâm trí và sức lực cho một tương lai xa hơn. Bắt đầu bằng một kế hoạch học tập hoặc làm việc. Cứ mơ hồ về những ngày sắp tới sẽ làm tình yêu trở nên nhạt nhẽo và mù mịt.
Gạt bỏ bi quan
Nếu ai đó chưa kịp gọi điện thoại hay online đúng hẹn với bạn hoặc bạn nghe phong thanh chuyện gì đó không hay (như ai đó có người yêu mới chẳng hạn) thì đừng vội làm ầm ĩ hoặc phá tan mọi thứ theo kiểu "ăn không được thì đạp đổ" nhé. Trước hết, hãy hỏi trực tiếp ai đó xem mọi chuyện là như thế nào. Bạn cũng có thể nhờ những người bạn đáng tin của mình ở gần đấy tìm hiểu xem thực hư ra sao. Không bao giờ có đường cùng. Dù tình huống xấu nhất có xảy ra, hãy tự tin vì bạn có thể vượt qua tất cả.
Kết nạp "đồng minh"
Những người bạn mới của ai đó sẽ là những đồng minh cực tốt cho bạn đấy. Vì vậy, hãy khéo léo để ai đó giới thiệu mình với họ. Sau đó, bạn hãy kết thân với họ và đảm bảo rằng mọi việc vẫn trong tầm kiểm soát. Mặc dù bạn có thể chẳng cần nhờ đến sự giúp đỡ của người khác, nhưng có một ai đó thuộc "phe" mình cũng là liều thuốc an thần hữu hiệu phết đấy.
Yêu với một khoảng cách địa lý nằm chắn ngang thật chẳng dễ chút nào. Nhưng với niềm tin và sự chân thành, sẽ chẳng có khoảng cách nào chia cắt được tình yêu của hai bạn cả đâu.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
